• Hôm qua, 09:00 PM #1

    (doc truyen online) Mới cưới nhau mấy tháng, nhưng cuộc hôn nhân của tôi chỉ có đòn roi và nước mắt. Ngày biết tôi yêu Phong, bạn bè thì khuyên can nghĩ lại, bố mẹ thì dọa từ mặt nếu tôi còn cố chấp, nhưng nặng nhẹ thế nào tôi cũng cương quyết không từ bỏ. Chẳng hiểu tôi ăn phải bùa mê thuốc lú gì, nhưng lúc đấy, cả thế giới trong mắt tôi chỉ có 1 người, là Phong. Thời điểm đó, tôi đang học năm 3 đại học. Phong hơn tôi 4 tuổi, anh không học hành, chỉ ở nhà buôn bán cùng bố mẹ (Nhà Phong làm hàng ăn uống). Phong thuộc dạng chơi bời, điều này tôi biết, nhưng tôi tin Phong yêu tôi, tôi vẫn nghĩ, tình yêu của tôi có thể cảm hóa anh, khiến anh tu chí làm ăn vì tương lai 2 đứa. Thời gian yêu nhau, chúng tôi gặp nhau rất ít, thỉnh thoảng Phong lên Hà Nội thăm tôi, hoặc tôi nghỉ lễ về nhà. Chính vì xa cách, nhớ nhung, tình yêu của chúng tôi ngày càng khăng khít. Đến khi tốt nghiệp, vì bị gia đình phản đối quá, tôi đã liều mạng đưa ra quyết định ép bố mẹ cho cưới, tôi mang bầu trước. Sau khi cưới xong, tôi ở nhà phụ bố mẹ chồng bán hàng. Cuộc sống hôn nhân hóa ra chẳng êm đềm như tôi nghĩ. Về ở chung, tôi mới thấy Phong có rất nhiều tật xấu. Trước hết là về cung cách sống, Phong lười biếng, ỷ lại. Việc nhà chẳng bao giờ anh động tay, tôi bụng mang dạ chửa nhưng làm không thiếu việc gì. Vì không muốn mang tiếng phụ thuộc nhà chồng nên tôi rất chịu khó thức khuya, dậy sớm lo lắng việc làm ăn, nhà cửa. Phong còn có thói lô đề, cờ bạc mà trước giờ tôi không hề hay biết. Tiền bạc làm ra, anh đốt hết vào đề đóm. Cũng thời điểm này tôi mới hay chuyện, trước khi cưới hơn 2 tháng, bố mẹ từng phải trả cho anh hơn 50 triệu tiền thua bạc. Khi biết chuyện này, quả thực tôi rất sốc, không thể ngờ, Phong lại đổ đốn như thế. Những gì tốt đẹp trước kia đều là giả tạo và do tôi ảo tưởng mà thôi. Tính nết Phong cũng thay đổi nhiều, cưới nhau nửa năm, tôi còn không ngờ đấy chính là con người tôi từng đem lòng yêu say đắm đến mê muội. Phong thua cờ bạc, về nhà kiếm cớ gây sự với vợ con. Anh đá thúng, đụng nia, cáu kỉnh, xúc xiểm vợ. Đỉnh điểm một lần, 2 vợ chồng xích mích, Phong thẳng tay tát tôi 2 cái như trời giáng. Tôi lảo đảo rồi ngã xuống, bụng thì vượt mặt, lúc đó tôi sợ vô cùng, chỉ sợ con tôi làm sao thì tôi không sống nổi. Có bữa cơm, vì không đúng ý anh, anh hắt tung cả mâm cơm xuống sàn nhà rồi hục hặc bỏ đi, tôi rới nước mắt khi cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ… Mấy lần vì không chịu nổi, tôi muốn ôm bụng về nhà bố mẹ đẻ. Những lúc như thế Phong lại tỏ ra ân hận, cầu xin tôi tha thứ và hứa sẽ thay đổi. Tôi mủi lòng bỏ qua, nhưng rồi lại đâu vào đấy… Sống với nhau được mấy tháng, ngọt ngào thì ít mà những lần tra tấn tinh thần, những cái bạt tai, chửi rủa…thì nhiều. Nhiều khi nghĩ hối hận vô cùng, chỉ vì bồng bột mà tôi tự mua dây buộc mình. Nghĩ đến cuộc hôn nhân mà tôi thấy khủng hoảng và sợ hãi vô cùng. Giá mà ngày trước tôi suy nghĩ chín chắn thì giờ đâu nên nỗi. Tôi phải làm sao bây giờ?

    (sơn chịu nhiệt tại Hà Nội)